Anh trai nghèo nuôi em gái tật nguyền vào đại học: Mẹ mất vì ung thư, cha đòi đi bước nữa

159

Nếu ai hỏi sóng gió cuộc đời chua chát đến mức nào, thì xin hãy nhìn vào câu chuyện của cô gái mắc bệnh xương thủy tinh – Huỳnh Thị Kim Thuận để thấy bản thân mình vẫn còn may mắn.

Mẹ mất vì ung thư, cha muốn đi bước nữa.

Chào đời với đôi chân không lành lặn, lớn lên với bao lời cười chê, nhưng cô gái nhỏ Kim Thuận vẫn như cây cỏ dại, vươn mình sau mỗi bão giông. Năm lên 2 tuổi, Thuận mới chập chững những bước đi đầu đời nhưng rất yếu.Chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua cũng đủ làm em ngã, mà mỗi lần ngã lại gãy xương và phải bó bột.Cứ thế, một năm việc đó xảy ra gần chục lần, bó bột rồi tháo rồi lại bó bột.

IbSVxNRuBM45ve3Zm1Q8D2KF-Ro-3hsHv-Ve2hKmZYASaEwnRE9neMvsU0pOKWXRNIIS7sW3eYTCq4iLUMXEQyHaxaei
Kim Thuận và nhiều nỗi buồn chất chứa trong lòng (Ảnh: Thanh Niên)

Rồi năm cô bé lên 9, mẹ sinh thêm em trai, nhưng em trai vừa chào đời đã bị sốt cao dẫn đến bại não, đến giờ cũng không thể đi học. Những tưởng bi kịch của gia đình Thuận thế là quá đủ! Nhưng không, ông trời dường như muốn dồn những sinh linh yếu ớt nhất vào bước đường cùng của sự sống.

Vài năm sau, người mẹ bị ung thư và qua đời. Nỗi đau quá lớn, nhiều lúc tưởng chừng không vượt qua được với anh em Thuận. Nhưng mẹ mất mới được 3 tháng, ba đã có ý định đi thêm bước nữa.

Nhắc đến quá khứ buồn, nữ sinh bị bệnh xương thủy tinh lại trào nước mắt “Vì không chấp nhận được sự nhanh vội này, anh hai bảo ba đợi mẹ được 1 năm rồi hãy đi thêm bước nữa, nhưng ba đánh và đuổi 2 anh em ra khỏi nhà. Từ đó ba không liên lạc và từ mặt 2 anh em.

Loading...
0kiOpuOatcR-tI97I9MxDW6S6zsFNVTSFJ6vA9d2AC0QW-AVYjS4du81ZcfcsdgOefAx1PPBbOAufKa7MtCMo-UP2Vyc
Anh trai cõng em gái đi học mỗi ngày (Ảnh: Thanh Niên)

Không áo quần, không một đồng bạc trong người, anh hai cõng em và cứ đi mà không biết sẽ đi về đâu. Người dì thương tình nên cho 2 anh em về ở được 3 tháng thì chuyển qua ở với ngoại, nhưng được 1 năm ngoại cũng mất, 2 anh em chuyển về ở nhờ nhà mợ”.

Hỡi ôi, sao cuộc đời của những đứa trẻ nghèo và ngoan lại bi đát đến cỡ này. Thương các em bao nhiêu lại giận người cha bấy nhiêu. Mang tiếng là ‘nam nhi’ đầu đội trời chân đạp đất, nhưng ông lại chẳng thể nuôi con của mình, chẳng thể bảo bọc và chở che cho những đứa trẻ đáng thương đến tội nghiệp.

Vợ chưa tròn năm giỗ, chồng đã đi bước nữa – câu chuyện ấy vẫn luôn xảy ra nhan nhản trong cái xã hội đầy chua chát này, nhiều đến mức chẳng còn ai buồn trách và lên án, bởi đàn ông là thế, mấy ai chịu nổi sự cô đơn.

7_mo3lgIT_xJ3v2WicIE9RBEOgR2kQ6iMwqU--OyBRdd0bPdAOP8C0wAcS7_ZYJn2zxU7nfaSsqN1cVpWQzDamCZuojUrg
Anh Ninh cố gồng mình nuôi 2 em bệnh tật (Ảnh: Thanh Niên)

Chỉ thương cho người mẹ nằm dưới suối vàng, cả đời tần tảo vì gia đình, đến khi bạo bệnh mà qua đời, sức cùng lực kiệt mà nhắm mắt, lại chẳng thể thanh thản xuôi tay.

Bởi ở trên trần thế, những đứa con của bà vẫn đang bơ bơ không nơi nương tựa. Rõ ràng, chúng còn có nhà, có cha… nhưng thực tế lại chẳng còn gì ngoài những nỗi đau tới tấp.

3 anh em mồ côi mẹ, bị cha hắt hủi bỏ đi, trong đó người anh trai quần quật lao động nuôi 2 em bệnh tật, một em gái bị xương thủy tinh, một em trai bị bại não… chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ để đau lòng . Vậy mà gia đình em Thuận đã và đang phải trải qua những ngày như thế.

Nghị lực phi thường từ tình yêu thương.

Như đã nói ở trên, Kim Thuận là một cô bé mắc bệnh xương thủy tinh. Ông trời đã lấy đi khả năng vận động của em nhưng bù lại, Thuận học rất tốt và rất ham học.

NQgK5iYnlsfr1XwR3bu6RKIihUmTuz7aV5eGNParZn15VK5c9IvmFPpiLAatF73Cpk2PtEb4RaDjriVfurgmZ-2mH5t_Aw
Nữ sinh mắc bệnh xương thủy tinh và nghị lực sống phi thường (Ảnh: Thanh Niên)

Nhiều năm liền em đều đạt học sinh giỏi, từ nhỏ đã đạt nhiều thành tích cao trong các cuộc thi kể chuyện của trường, huyện và tỉnh. 3 năm trở lại đây, chứng kiến sự tần tảo của anh trai, hy sinh tất cả để lo cho em gái, Thuận lại càng quyết tâm hơn nữa.

Thương em gái thông minh, nên anh Huỳnh Ninh (anh trai Thuận) chưa một lần có ý định bỏ rơi em, dù khó khăn thế nào vẫn một mình bươn chải vừa lo kinh tế vừa lo sức khỏe cho em mỗi ngày.

Hiện tại, anh Đinh làm phụ xe hàng, mỗi tháng tiền lương từ 4 – 5 triệu đồng. Với khoản tiền này, chỉ vừa đủ lo thuốc thang rồi chi phí sinh hoạt hằng ngày khi Thuận còn ở quê.

vJybe-n-aLXHdFOiibcJ9MJXtC6w_MgnkL92xljFluX3FcvoyWKnIoAW3gRLABYySXve-7eu55fK9khuhvYfC47iTqg
(Ảnh: Thanh Niên)

Nhớ lại những tháng ngày ấy, Thuận chia sẻ mình phải tự tập cho mình thói quen không đi vệ sinh suốt một buổi đến trường, để không làm phiền đến người thân. Những hôm có những môn thực hành phải chuyển phòng là anh trai hay chị họ (những lúc anh trai đi làm xa) phải canh giờ chạy lên trường cõng Thuận chuyển lớp.

Nhờ nỗ lực hết mình, nghị lực cô gái mắc bệnh xương thủy tinh đã được đền đáp, Thuận trúng tuyển đại học nhưng nhưng do sợ thời gian học lâu sẽ làm khổ anh trai, Thuận quyết định học cao đẳng (chỉ mất 2 năm rưỡi) để nhanh ra trường kiếm tiền phụ anh.

“Nhiều đêm em ngủ không được vì lo lắng, nhưng không dám nói với anh, sợ anh lo rồi lại bỏ việc theo em vào thành phố. Công việc ở quê đang ổn định, em không muốn anh nhọc nhằn vì em mà phải bỏ tất cả vào đây. Hơn nữa ngoài quê còn có em trai đang bị bệnh của em nữa, em muốn anh ở quê để còn lo cho em trai”, Thuận nghẹn ngào chia sẻ.

P5fOr6wYD8jzTMPqZjlXMoRxm1qzW-brTYKNgyT9XS2FE04I4IvSPED0yQQIPpVarKqLjVxqDMKnB0UyESHXuJt2yAFDKmA
(Ảnh: Thanh Niên)

Thương quá cô gái nhỏ, số phận của em đã đủ bất hạnh bộn bề, nay phải chôn chặt ước mơ vì gia đình không có điều kiện. Trong khi ngoài xã hội kia, biết bao kẻ có mẹ cha giàu có nhưng lại trở thành đứa con phá gia chi tử.

Còn em, dù khó khăn, bệnh tật, dù mẹ mất và bị cha bỏ rơi, nhưng sự kiên cường cùa em, nỗ lực học tập của em khiến bao người phải nể phục xen lẫn tự hào.

Thương em bao nhiêu, lại nể người anh trai của các em bấy nhiêu. Khó khăn chồng khó khăn, đến chính người lớn còn buông bỏ, vậy mà anh Ninh vẫn ráng gồng nuôi các em, vừa phải làm ‘cha’ vừa phải làm mẹ nuôi các em nên người. Tinh thần và nghị lực ấy, thật hiếm và đáng quý biết bao.

Và chúng ta, những ai đang đọc câu chuyện này, xin hãy cảm thấy may mắn vì ít nhất mình vẫn còn khỏe mạnh, không nợ nần và không bị bỏ rơi. Còn với anh em Ninh – Thuận, cầu mong lắm những phép màu sẽ đến, để họ không cô đơn và lạc lõng trên cõi đời.

RwBdqkKGFI6RFm_Qe4XiNtv5qf_76qYTDF_dZGhhQdLX5v7JxbX4PYALkYYQUwXk18Tx1NZm5NDSxzQ4i7F-WYIx2P-Q-is
(Ảnh: Thanh Niên)

Ừ thì có thể với nhiều người, hạnh phúc là sự giàu sang, là bạc vàng rủng rỉnh nhưng nếu rơi vào hoàn cảnh gia đình cô bé Thuận, thì hạnh phúc đơn giản là còn có nhau, còn máu mủ tình thân. Chỉ xin đừng ai buông tay ai, trong suốt quãng đời còn lại.

Loading...